“Thanh Sam Kiếm Khách - Tần Thiên?”
Không ít thế lực đang quan chiến giật nảy mình, là người Hoàng Sa Đại Lục…không ai không biết đến cái tên này, bởi đây là vị Kiếm tu thiên tài duy nhất nằm trong top 5 Hoàng Kim Bảng…
Tần Thiên có xuất thân hết sức bình thường, nhưng từ nhỏ đã say mê kiếm thuật, thậm chí cuồng kiếm đến mức cố chấp, hành tẩu giang hồ chỉ một người một kiếm, không hồng nhan, không bằng hữu…
Gia nhập Huyền Hoàng Học Phủ năm 40 tuổi, được chính Phó Hiệu Trưởng Huyền Hoàng Học Phủ thu làm truyền nhân duy nhất, bối cảnh có thể nói là tương đương kinh khủng…
Lúc này nhìn thấy Tần Thiên vậy mà được gọi xuất hiện, mọi người giật mình trong lòng, thầm nghĩ chẳng lẽ Thái Thượng Hoàng là bằng hữu của vị Phó Viện Trưởng kia sao? bất quá việc này chưa từng nghe nói tới a…
“Xem ra Bạch Thiên có cơ hội đào thoát…” Nhìn thấy Tần Thiên vậy mà thật xuất hiện, Thái Thượng Hoàng âm thầm cảm thán…
Hắn nào có giao tình gì quá lớn với vị phó Hiệu Trưởng kia, người ta đường đường là Độ Kiếp Kỳ nha…chẳng qua năm xưa vị phó hiệu trưởng đang cần một vật để luyện chế Bảo Kiếm, Bạch Sa Hoàng Triều vừa lúc có vật đó, nên Thái Thượng Hoàng kính cẩn đem dâng lên…
Mà vị Phó Hiệu Trưởng sau khi lấy được vật mình cần, cũng không để Bạch Sa Hoàng Triều thua thiệt, hắn trả lại một lượng lớn tài phú cùng khối Ngọc Bội để liên lạc với truyền nhân của mình, từ đó không ai nợ ai…
Vị phó Hiệu Trưởng kia nghe nói từ lâu đã không dính vào chuyện thế tục, tập trung bế quan theo đuổi Kiếm đạo cao thâm, trừ khi Huyền Hoàng Học Phủ lâm vào đại họa hắn mới xuất hiện, mọi sự vụ lớn nhỏ bên ngoài đều để Tần Thiên thay mình đại diện giải quyết...
“Tần Thiên tiểu hữu, hy vọng ra mặt bảo trụ Thái Tử của chúng ta một mạng, để hắn có thể tiến về Huyền Hoàng Học Phủ tu luyện…” Thái Thượng Hoàng nhìn Tần Thiên kinh hô thành tiếng, giọng điệu ẩn chứa một tia cầu khẩn.
Sau trận đại chiến này, thực lực của hắn sẽ lâm vào suy yếu do di chứng mà Bí Thuật để lại, mà tổng thể thực lực của Bạch gia đã lâm vào suy kiệt, nguy cơ bại vong cực kỳ cao.
Chỉ cần Bạch Thiên có thể theo chân Tần Thiên tiến vào Huyền Hoàng Học Phủ tu luyện, nhất định sẽ có cơ hội phát triển cực lớn, ngày sau quật khởi trả thù, khai chi tán diệp, giành lại Bạch Sa Hoàng Triều, đem nó một lần nữa phát dương quang đại…
Đó là di nguyện duy nhất của Thái Thượng Hoàng lúc này…
Tần Thiên không vội trả lời, đảo mắt nhìn quanh toàn trường một vòng, thanh Kiếm trong tay không ngừng ong ong ngân vang hiếu chiến…
“Bạch Sa Hoàng Triều là thế lực có thành viên học ở Huyền Hoàng Học Phủ, được Huyền Hoàng Học Phủ bảo vệ…các vị là ai vì sao tự tiện công kích?” Tần Thiên không nhanh không chậm mở miệng nói ra, âm thanh vang vọng toàn trường.
Như Thánh Linh Học Phủ, những thế lực có người thân học tại Huyền Hoàng Học Phủ đều nhận được sự che chở, Bạch Sa Hoàng Triều cũng không ngoại lệ…
“Đây là nội chiến giữa Hoa gia và Bạch Sa Hoàng Triều, không phải người ngoài xen vào, Hậu Cung chính là thế lực của con rể lão phu, không thể xem là người ngoài!” Hoa Minh đang chiến đấu cùng Ngọc Mục khôn khéo nói ra, tránh Huyền Hoàng Học Phủ có lý do nhúng tay vào chuyện này…
“Lão cáo già!” Ngọc Mục nghiến răng nghiến lợi thầm mắng, bất quá lời của Hoa Minh không phải giả, hắn thật sự không tìm ra lý do phản bác…
Tần Thiên gật đầu, lúc này quay sang nhìn Bạch Thiên bộ dạng thê thảm, bình tĩnh nói:
“Cùng ta đi thôi!”
Thái độ mặc dù nói chuyện thản nhiên từ tốn, nhưng biểu hiện lại không xem bất kỳ ai ra gì, khiến Diễm Nguyệt Kỳ lên cơn thịnh nộ, Lôi Hỏa ầm ầm ngưng tụ, một cái Lôi Đình Thiên Hỏa Thủ phá không mà đến…
“Dù ngươi là Tần Thiên, nhưng phu quân muốn Bạch Thiên phải chết! ai cũng không thể cản…”
Cơ Nhã và Cơ Băng lạnh lùng quát, hai tay mãnh liệt kết ấn, băng khí lan tràn bao phủ đất trời, hai loại Vũ Kỹ hung hăng mà ra, hướng đầu Tần Thiên mà đến…
Mắt thấy ba loại công kích hung mãnh lao đến mình, Tần Thiên quỷ dị nhắm lại hai mắt…
Cùng thời điểm đó, một luồng khí thế bá đạo vô hình từ trên người hắn bùng phát mà ra, trường kiếm trong tay hưng phấn rung rẩy, khiến Diễm Nguyệt Kỳ tam nữ cảm thấy một cổ áp bức vô hình…
Ong ong ong ong…
Chưa dừng lại ở đó, trong phạm vi vạn dặm, những tu sĩ sử dụng Kiếm đang xem náo nhiệt đột nhiên kinh hãi phát hiện kiếm của mình vậy mà đang rung rẩy vì sợ hãi, lao vút lên không trung, hướng về vị trí Tần Thiên cúi xuống, như quần thần triều bái vậy…
“Kiếm của ta làm sao vậy?”
“Ta cảm giác được kiếm của mình đang hoảng sợ…”
“Ta không kiểm soát được Kiếm của mình nữa rồi…”
Truy cập tên miền Tamlinh247.Online nếu không vào được web nhé
Top Truyện hay nhất